Mona
Cuộc hành trình đến khiêu vũ và âm nhạc
với ốc tai điện tử.
Tôi được sinh ra vào tháng 7 năm 1989 Lúc đó, không có dấu hiệu là tôi nghe khó hay đã từng có. Không ai trong gia đình tôi nghĩ rằng thậm chí nó có thể xảy ra. Cha mẹ tôi gởi tôi tới 1 trường Mẫu giáo bình thường, cùng một trường với các em trai và em gái của tôi.
Gần kết thúc lớp Mẫu giáo, tôi bắt đầu ngày càng bộc lộ nghe kém. Khi người ta gọi, tôi không phản ứng nhanh như những đứa trẻ khác. Cha mẹ tôi đưa tôi đến các bác sĩ nhi khác nhau, mà những người này chính họ không chắc rằng có vấn đề gì đó. Vài bác sĩ tin rằng đơn giản là tôi thiếu tập trung. Cha mẹ tôi gởi tôi tới một trường tiểu học bình thường và sau đó, ở lớp một, rất rõ ràng là có điều gì đó không ổn với thính giác của tôi. Tôi không thể hiểu hướng dẫn của giáo viên.
Khi lần đầu tiên tôi nhận được máy trợ thính, tôi phát hiện ra rằng tôi thật sự yêu thích âm nhạc. Nhạc cụ đầu tiên mà tôi học là violon Tôi thật sự yêu thích âm nhạc nhưng các vấn đề thính giác gây khó khăn cho thực hành và tiến bộ. Tôi muốn thử thách, tôi muốn chứng tỏ rằng tôi cũng có thể làm những việc mà người khác có thể làm. Âm nhạc là một liệu pháp cho tôi và tôi luôn luôn có cảm giác là khi tôi chơi nhạc tôi là một cái gì đó đặc biệt. Sau đó, tôi học trường cấp hai.
Lúc tôi vào lớp 6, thính giác của tôi càng xấu thêm. Các bác sĩ đề nghị tôi cấy ốc tai điện tử Tuy nhiên tôi từ chối, vì tôi tin chắc rằng thính giác của tôi sẽ cải thiện lại, giống như cách mà nó đã xấu đi. Không may là thính giác của tôi chỉ có xấu đi thêm, và vào lớp 8, tôi hầu như mất thính giác hoàn toàn.
Bác sĩ luôn luôn thấy lạ là tôi không mất khả năng nói rõ ràng. Họ cho tôi hai lựa chọn, cấy ốc tai hoặc điếc. Tôi yêu âm nhạc rất nhiều nên điếc không phải là lựa chọn. Sau một thời gian suy nghĩ thấu đáo, tôi chọn các bộ cấy của MED EL. Vào tháng 1 năm 2004, tôi nhận cấy ốc tai điện tử đầu tiên bên phải. Thính giác của tôi cải thiện nhanh chóng mặc dù lúc ban đầu có khó khăn. Giọng nói lúc đầu rất lạ nhưng với thời gian sự việc trở nên rõ ràng hơn và nhẹ nhàng hơn với tai tôi. Thậm chí tôi có thể nghe tiếng ồn nền ở bên ngoài. Tôi đặc biệt để ý thấy tôi đã bắt đầu tiến bộ trở lại với âm nhạc. Tôi có thể nghe các âm tốt hơn và thậm chí tôi có thể nhận ra các lỗi của chính tôi. Điều này không bao giờ có thể có với máy trợ thính.
Tôi nhận cấy ốc tai điện tử lần hai vào tháng 12 năm 2006. Tôi quyết định đặt cái thứ hai vì vai trò của âm nhạc trong đời sống của tôi. Nó luôn luôn là một phần lớn lao như thế trong cuộc đời tôi.
Một lần nữa, tôi thấy một sự cải thiện lớn lao. Hiện nay tôi tự hào rằng tôi là một người sử dụng thiết bị MED-EL. Tôi thường quên rằng tôi bị nghe kém. Âm nhạc giúp tôi vượt qua một cách trọn vẹn.
Hiện tại, tôi học lớp 13 tại một trường cho những người có các vấn đề thính giác ở Essen, Đức. Ở đây tôi khám phá ra rằng tôi cũng thích khiêu vũ biết bao! Hai trong số các giáo viên dạy các lớp khiêu vũ cho người điếc. Chúng tôi học, cùng với các thứ khác, làm thế nào để nhảy tăng-gô! Tôi yêu thích khiêu vũ thật sự và đã thực hành nó ba năm nay. Tôi thật sự thích nghe nhịp điệu này và có thể nhảy điệu khó nhất này. Nếu không có thiết bị cấy ghép ốc tai, tôi sẽ không bao giờ học tất cả những cái này. Sự hỗ trợ của cha mẹ tôi, âm nhạc mà tôi yêu thích, và dĩ nhiên là ốc tai điện tử đã thật sự giúp tôi đi đến vị trí của tôi hiện tại. Đây là điều mà tôi thật sự tự hào. Sau giờ học ở trường, tôi muốn học nhạc. Tôi biết rằng tôi có thể làm điều này nhờ ốc tai điện tử của tôi!
Chúng đã cho tôi niềm vui sống mới!
Gần kết thúc lớp Mẫu giáo, tôi bắt đầu ngày càng bộc lộ nghe kém. Khi người ta gọi, tôi không phản ứng nhanh như những đứa trẻ khác. Cha mẹ tôi đưa tôi đến các bác sĩ nhi khác nhau, mà những người này chính họ không chắc rằng có vấn đề gì đó. Vài bác sĩ tin rằng đơn giản là tôi thiếu tập trung. Cha mẹ tôi gởi tôi tới một trường tiểu học bình thường và sau đó, ở lớp một, rất rõ ràng là có điều gì đó không ổn với thính giác của tôi. Tôi không thể hiểu hướng dẫn của giáo viên.
Khi lần đầu tiên tôi nhận được máy trợ thính, tôi phát hiện ra rằng tôi thật sự yêu thích âm nhạc. Nhạc cụ đầu tiên mà tôi học là violon Tôi thật sự yêu thích âm nhạc nhưng các vấn đề thính giác gây khó khăn cho thực hành và tiến bộ. Tôi muốn thử thách, tôi muốn chứng tỏ rằng tôi cũng có thể làm những việc mà người khác có thể làm. Âm nhạc là một liệu pháp cho tôi và tôi luôn luôn có cảm giác là khi tôi chơi nhạc tôi là một cái gì đó đặc biệt. Sau đó, tôi học trường cấp hai.
Lúc tôi vào lớp 6, thính giác của tôi càng xấu thêm. Các bác sĩ đề nghị tôi cấy ốc tai điện tử Tuy nhiên tôi từ chối, vì tôi tin chắc rằng thính giác của tôi sẽ cải thiện lại, giống như cách mà nó đã xấu đi. Không may là thính giác của tôi chỉ có xấu đi thêm, và vào lớp 8, tôi hầu như mất thính giác hoàn toàn.
Bác sĩ luôn luôn thấy lạ là tôi không mất khả năng nói rõ ràng. Họ cho tôi hai lựa chọn, cấy ốc tai hoặc điếc. Tôi yêu âm nhạc rất nhiều nên điếc không phải là lựa chọn. Sau một thời gian suy nghĩ thấu đáo, tôi chọn các bộ cấy của MED EL. Vào tháng 1 năm 2004, tôi nhận cấy ốc tai điện tử đầu tiên bên phải. Thính giác của tôi cải thiện nhanh chóng mặc dù lúc ban đầu có khó khăn. Giọng nói lúc đầu rất lạ nhưng với thời gian sự việc trở nên rõ ràng hơn và nhẹ nhàng hơn với tai tôi. Thậm chí tôi có thể nghe tiếng ồn nền ở bên ngoài. Tôi đặc biệt để ý thấy tôi đã bắt đầu tiến bộ trở lại với âm nhạc. Tôi có thể nghe các âm tốt hơn và thậm chí tôi có thể nhận ra các lỗi của chính tôi. Điều này không bao giờ có thể có với máy trợ thính.
Tôi nhận cấy ốc tai điện tử lần hai vào tháng 12 năm 2006. Tôi quyết định đặt cái thứ hai vì vai trò của âm nhạc trong đời sống của tôi. Nó luôn luôn là một phần lớn lao như thế trong cuộc đời tôi.
Một lần nữa, tôi thấy một sự cải thiện lớn lao. Hiện nay tôi tự hào rằng tôi là một người sử dụng thiết bị MED-EL. Tôi thường quên rằng tôi bị nghe kém. Âm nhạc giúp tôi vượt qua một cách trọn vẹn.
Hiện tại, tôi học lớp 13 tại một trường cho những người có các vấn đề thính giác ở Essen, Đức. Ở đây tôi khám phá ra rằng tôi cũng thích khiêu vũ biết bao! Hai trong số các giáo viên dạy các lớp khiêu vũ cho người điếc. Chúng tôi học, cùng với các thứ khác, làm thế nào để nhảy tăng-gô! Tôi yêu thích khiêu vũ thật sự và đã thực hành nó ba năm nay. Tôi thật sự thích nghe nhịp điệu này và có thể nhảy điệu khó nhất này. Nếu không có thiết bị cấy ghép ốc tai, tôi sẽ không bao giờ học tất cả những cái này. Sự hỗ trợ của cha mẹ tôi, âm nhạc mà tôi yêu thích, và dĩ nhiên là ốc tai điện tử đã thật sự giúp tôi đi đến vị trí của tôi hiện tại. Đây là điều mà tôi thật sự tự hào. Sau giờ học ở trường, tôi muốn học nhạc. Tôi biết rằng tôi có thể làm điều này nhờ ốc tai điện tử của tôi!
Chúng đã cho tôi niềm vui sống mới!


CLOSE
QUAY LẠI
IN
